trinhthienlam:

Không phải bất cứ người nào cũng đều thích hợp sống cùng bạn đến răng long đầu bạc. Có người chỉ đồng hành cùng bạn trên chặng đường trưởng thành, có người bên cạnh bạn cùng nhau trải qua những ngày trong cuộc sống, và cũng có người cả đời này chỉ có thể… nhớ nhung.

Dịch : Thiên Lam

paro-nguyen:

Sen đất nà : )

trinhthienlam:

Ký ức tựa như những giọt nước trong lòng bàn tay. Bất kể bạn nắm chặt hay buông lỏng, thì từng giọt từng giọt vẫn sẽ theo kẽ tay mà trôi tuột đi mất, đến một lúc nào đấy rồi cũng không còn gì.

Dịch : Thiên Lam

sickenoughtodie:

- Anh đào bay trong gió !

Có thể là anh chẳng nhớ đâu
chiều hôm ấy lần đầu ta hẹn ước
con đường mưa, cơn mưa hoài không dứt
nhưng chẳng thể nào ngăn cách được đôi ta

Có thể là anh chẳng nhớ đâu
nụ hôn đầu anh dành cho em đấy
khao khát, đam mê cuốn vào vòng xoáy
để cuộc đời em lại mất anh

Có thể là anh sẽ quên em
chút tình thoảng qua như cơn gió
nhưng em biết suốt cuộc đời anh ạ
em chẳng thể nào quên nổi anh đâu

Tình có gọi là tình không anh?
khi chỉ mình em nhìn về phía trước
còn anh đã quay đi không một lời hẹn ước
bỏ lại mình em trơ trọi với đời buồn.

(via sickenoughtodie)

Đừng chạm vào tha thiết cũ
Cúc mùa thu nay đã tàn rồi
Đừng gõ vào thương mến cũ
Để một ngày em vẫn vẹn nguyên em…

(Source: vietnamgirlscollection, via sickenoughtodie)

Là mùa đông nhưng không phải ai cũng hiểu cảm giác được nhìn thấy mình bơ vơ
được nhìn thấy mình tự đưa tự đón
được nhìn thấy mình buộc khăn len và choàng áo ấm
được nhìn thấy mình đánh rơi nước mắt…
ở trong gương.

Thơ Nguyễn Phong Việt (via kielsomething)